Vào thế kỷ 12, nhiều tệ đoan đã xảy
ra trong nội bộ Hội thánh, nhiều bè phái đã nổi lên ở khắp nơi phê phán chỉ
trích nếp sống xa hoa của nhiều chủ chăn. Lúc đó hai thánh Phan-xi-cô thành
Át-si-si và thánh Đa-minh đã được Thiên Chúa sai đến với sứ mạng thức tỉnh và
canh tân Hội thánh.
Các ngài
đã không lớn tiếng phê phán mà ăn năn sám hối từ chính bản thân của mình. Các
ngài không khoe khoang thành tích, không tham lam của cải địa vị, không sống
đạo đức giả tạo… Tuy cả hai vị đều thuộc dòng dõi quý tộc, nhưng các ngài đã từ
bỏ tất cả địa vị danh vọng tiền của vật chất để chọn lối sống khó nghèo, hiền
hòa và khiêm tốn phục vụ người nghèo noi gương Chúa Giê-su....
Thánh Đa-minh đã
lập dòng “Anh em thuyết giáo” (OP), còn thánh Phan-xi-cô lập dòng “Anh em hèn
mọn” (OFM). Các tu sĩ của hai dòng khổ tu này có nếp sống đơn giản: ăn mặc quần
áo vải thô, ngày ngày đi chân đất qua các xóm làng khất thực và đến tối lo dạy
giáo lý cho người lớn và trẻ em tại các nhà thờ bị bỏ hoang, tổ chức những tuần
tĩnh tâm cho các tín hữu.
Chẳng mấy chốc tiếng lành đồn xa, cuộc sống nghèo khó
và đạo đức của các ngài đã được nhiều vị chủ chăn và các tín hữu nhận biết nể
phục. Nhiều tội nhân và người theo lạc giáo đã được ơn Chúa hồi tâm sám hối trở
về với Hội thánh Công giáo.
Nhờ sự quyết tâm canh tân vừa bằng lời giảng
kèm theo gương sáng của các ngài và các tu sĩ nam nữ trong dòng mà con thuyền
Hội Thánh đã vượt qua các cơn phong ba bão táp có nguy cơ bị chìm đắm.
GƯƠNG SÁNG THUYẾT PHỤC HIỆU QUẢ HƠN LỜI NÓI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét